Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Chào mừng quý thầy cô, quý phụ huynh, các em học sinh...

     Năm học 2014-2015, được sự chỉ đạo của BGH nhà trường, ban CNTT kiện toàn và tiếp tục đi vào hoạt động thường xuyên. Với mục tiêu trọng tâm của năm là củng cố, khai thác và vận hành hệ thống website, thư viện học liệu điện tử nhằm tạo điều kiện để các thầy cô giáo trao đổi kinh nghiệm, nguồn thông tin tham khảo bổ ích cho các em học sinh, Ban Quản trị, Ban biên tập web rất cám ơn sự chia sẻ của quý thầy cô giáo và các em học sinh.

     Mọi thắc mắc về việc đăng tin, bài trên website trang tin, quý thầy cô vui lòng liên hệ thầy giáo Đỗ Văn Kiện 0974015895.

     Thắc mắc về việc đăng bài viết, đề thi, bài giảng lên thư viện violet, quý thầy cô liên hệ cô Trương Thị lê Na 01649786828.

    Thắc mác trong quá trình nhập điểm, xem điểm, quý thầy cô vui lòng liên hệ thầy Lê Minh Hiếu 0915003286. Email: minhhieuqt@gmail.com.

Sử dụng chất giọng dân gian hay xu hướng bình dị hóa trong thơ Tú Xương

Nhấn vào đây để tải về
Hiển thị toàn màn hình
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Bích Hồng
Ngày gửi: 16h:42' 30-11-2014
Dung lượng: 8.0 KB
Số lượt tải: 5
Số lượt thích: 0 người
SỬ DỤNG CHẤT GIỌNG DÂN GIAN HAY XU HƯỚNG BÌNH DỊ HÓA TRONG THƠ TÚ XƯƠNG

Tú Xương là nhà thơ tiêu biểu của văn học trung đại Việt Nam. Sống trong hoàn cảnh xã hội thuộc địa nửa phong kiến buổi đầu, cái quái thai mà thực dân đẻ ra, đem bôi trát lên đất nước ta hồi đầu thế kỉ. Với tất cả sự khinh khi, căm giận, đau xót của tấm lòng yêu nước, biết tủi nhục trước cảnh nô lệ, biết tôn trọng truyền thống đạo đức của dân tộc. Ông điều chế cho mình một kháng thể tinh thần độc đáo bằng cách tìm đến một bầu không khí khác hẳn, trút hết mọi thứ khệnh khạng trở về với hồn thơ tươi trẻ, thân mật nhưng không hề thoát li hiện thực cuộc sống. Để từ đó, Tú Xương cống hiến cho văn học trung đại nhiều giọng thơ đặc sắc. Tiếng cười trong thơ ông là tiếng cười đa âm, đa điệu. Bên cạnh giọng cười, Tú Xương còn đóng góp một giọng điệu mới mẻ, đó là giọng tâm tình. Chỉ đến Tú Xương, cái giọng tâm tình mới đủ xương thịt và hồn vía để nổi bật lên thành nét đặc trưng của giọng điệu thơ. Cuối cùng cần phải kể đến chất giọng dân gian, vận dụng ngôn ngữ dân tộc gắn liền với xu hướng bình dị hóa trong thơ ông. Nhiều hình tượng nghệ thuật, nhiều cách diễn đạt của quần chúng trong kho tàng văn học dân gian khi đi vào thơ Tú Xương đã được thêm nghĩa, thay từ, được tô điểm làm nên sự hấp dẫn đối với người đọc.
Nếu như giọng tâm tình, giọng cười biến hóa chỉ gắn với từng mảng thơ trữ tình hoặc trào phúng thì chất giọng dân gian lại xuyên suốt toàn bộ sáng tác của Tú Xương.
Trước hết đó là sự tiếp thu hệ thống hình tượng nghệ thuật và hệ thống tục ngữ, thành ngữ. Văn học dân gian đã để lại nhiều hình tượng nghệ thuật độc đáo cho nền văn học viết. Tài năng của mỗi nhà văn, nhà thơ đời sau là ở chỗ biết vận dụng những hình tượng giàu tính thẫm mĩ vào văn chương của mình nhằm để phục vụ cho ý đồ sáng tạo của riêng họ, không những thế còn phát huy năng lượng trong mỗi hình tượng nghệ thuật lên giá trị cao nhất. Tú Xương bằng tài hoa của mình đã thực hiện được điều đó. Không lấy đâu xa, bài thơ Thương vợ đã sử dụng hình ảnh “thân cò”. Xét trong nội hàm bài thơ, hình ảnh này khiến ta liên tưởng đến số phận người phụ nữ tần tảo, cực khổ, vất vả trong xã hội phong kiến xưa. Đồng thời người đọc còn mở rộng trường liên tưởng tới câu ca dao:
Con cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non.
Thế nhưng “con cò” trong ca dao xưa còn được “khóc nỉ non” cho vơi nỗi buồn khổ, thì “thân cò” trong thơ ông – hình ảnh của bà Tú lại không thể có cơ hội để thở than đó. Một mình bà Tú phải nuôi “năm con với một chồng”, còn phải lặn lội xuôi ngược, buôn thúng bán mẹt, phải ngoa ngoắt, phải gồng mình vì cuộc sống mưu sinh. Lấy hình tượng trong ca dao, Tú Xương đã thể hiện được trọn vẹn hoàn cảnh cuộc đời người phụ nữ gắn với nỗi khổ đau truyền kiếp trong xã hội xưa, cũng như vẻ đẹp, phẩm chất ngàn đời của họ.
Không những tiếp nối đúng giá trị các hình tượng nghệ thuật trong văn học dân gian, nhà thơ còn sáng tạo bằng sự “khúc xạ” về mặt nghĩa. Nếu như trong quan niệm của quần chúng nhân dân, chú Cuội đại diện cho sự ranh mãnh, tài nói dối thì trong thơ ông, hình tượng đó đã mang ý nghĩa khác, đó là hình ảnh của con người bất tài, vô dụng:
Nếu đã khôn ngoan đã vợ nhờ,
Dại mà nhờ vợ, vợ làm ngơ.
Sáng nem bữa tối đòi ăn chả,
Nay kiệu, ngày mai lại giở cờ.
Ngồi đấy chẳng hơn gì chú Cuội…
(Ta chẳng ra chi)
Hình tượng chú Cuội còn mang ý nghĩa mới, tiêu biểu cho kẻ phàm tục lọt vào nơi thanh quý:
Ta thấy người ta vẫn bảo rằng:
Bảo rằng thằng Cuội ở cung trăng.
Cõi đời cũng lắm nơi thanh quý,
Chị Nguyệt dung chi đứa tục tằn.
(Gái góa nhà giàu)
Thấy được sự khắc biệt về ý nghĩa của hình tượng nghệ thuật dân gian trong thơ Tú Xương từ đó mở rộng thêm nhiều trường nghĩa. Khẳng định văn chương Tú Xương sử dụng nhiều hình tượng giàu tính nghệ thuật nhưng không hề xa rời thực tế, vẫn là cái nhìn theo sát cuộc sống đen tối biểu hiện sự khinh khi, căm giận của một tấm lòng với đất nước, quê
 
Gửi ý kiến

↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng RAR và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT  ↓